Archive for Tháng Một, 2007
Thư gửi cha mẹ ngày tết…
Suốt chặng đường, người con bất hiếu đã không dành cho cha mẹ một dòng thơ nào, sao xứng đáng nhận những thương yêu, lo lắng bất tận của cha mẹ…
Một lời chúc gửi đến cha mẹ muôn vàn kính yêu của chúng con , mỗi mùa xuân là một chuỗi dài vô tận những niềm yêu thương, mong mỏi, ấp ủ mà cha mẹ đã dành cho chúng con…
Năm người con, năm cuộc đời, năm tính cách, năm vũ trụ trong lòng mẹ, năm hy vọng trong cha, dù biểu hiện có khác nhau, nhưng con tin năm mùa xuân mãi nồng nàn trong tình yêu thương của cha mẹ…
Ba mươi năm…có đủ dài chưa nhỉ?
mà sao vẫn lẳng lặng song hành
một đời mẹ, thủy chung bền bỉ
một đời cha, che chở cả bầu trời xanh
cả những lúc cơ hàn túng thiếu
lời thơ cha cho mẹ vẫn nồng nàn
con cất giữ kỷ niệm từng mành chiếu
sưởi ấm nhau cả những lúc gian nan
mỗi người con, một niềm vui tràn ngập
là của cha, của mẹ một đời thương yêu
dẫu cuộc đời dường như quá tấp nập
mà tình yêu cha mẹ vẫn nâng niu
mẹ một đời nhìn cha, con sải bước
những giọt sầu mẹ cất giấu trong đêm
nào cần chi những sự mất – được
nụ cười cha, con đã đủ ấm mềm….
Cha, một đời không nhọc sức
bảo bọc gia đình chẳng phút nào ngơi
để nụ cười mẹ, con thêm náo nức
là hạnh phúc thật suốt cõi đời…dạo chơi…..
6 comments Tháng Một 27, 2007
Gửi tình yêu Hà Nội
Mình muốn để bài ở cả hai nơi, để những người bạn (quen và không quen, vô tình và hữu tình) đều có thể đọc được.
em biết là Hà Nội đẹp ngây ngất
dù chẳng được một lần đặt chân
không được ngửi mùi hương của đất
không được thơm hồn Hà Nội vốn phong trần
em vẫn biết là hồ đầy sương tím
nhuốm hồn anh, em, kẻ trót yêu cùng
em đã đan hy vọng thành từng bím
tóc em dài đã đủ những nhớ nhung?
em vẫn muốn giang tay và đón nhận
rét buốt Hà Nội để cắt da…
em yêu Hà Nội khi gió về mỗi bận
mùa đông cũng hư ảo, cũng ngân nga…
giá có một lần em được đến sân ga
ôm trong mình một lòng yêu cổ kính
nhưng Hà Nội ơi…hận mà yêu vô định
hãy ở hoài trong những giấc mơ em…
4 comments Tháng Một 23, 2007
Tình khúc…những lời thưa
em nhớ mình đã “dạ” ngoan như thế
khi anh bảo rằng nhớ em…
hệt như những que kem…
chẳng thể tan trong mùa đông buốt giá
em nhớ mình đã bảo “vâng”
khi anh muốn mình trọn vẹn trên một con đường
em cười mà thấy mình như lạc đến vô thường
ngày ấy anh ơi, ôi ao ước
nhưng niềm hạnh phúc tan nhanh như giọt nước
khẽ nép mình đón ánh mặt trời sang
bảo rằng “vâng” mà cứ mãi hoang mang
vì em biết ngày mai…xa lăng lắc
em nhớ mình đã “ừ” như hơi thở…
khi anh bảo rằng đã đông sang…
như gã lang thang
anh sẽ đi…đường một mình anh bước
cho dù là lắm cơn gió ngược…
anh muốn được phiêu bạt khoảng trời riêng
em đã nói “cám ơn anh” thật khẽ
một chuyến đi là cả cuộc đời em…
những phút giây em đã nhẩm tính xem…
dài bao nhiêu, đủ bao nhiêu…một cuộc tình nhỏ bé
dẫu chẳng dài được như ta mong đợi
dẫu đường dài em phải bước vời vợi…
vẫn thinh không mình vẫn nhớ về…
một nơi xa lắm một nơi xa lắm
Add comment Tháng Một 23, 2007
Trả lại anh….một đời…!!!
em xin một đóa hồng
màu trắng, trắng tinh khôi
anh cười ngậm trên môi
cả mùa xuân rực nắng
em xin một con nắng
thắp suốt giấc mơ em
anh nói anh sẽ đem
ánh mắt dọi em bước
em xin một dòng nước
gội lòng buổi ban trưa
anh làm cả cơn mưa
mát hồn em vô tận
…
em trả anh dòng nước
em trả cả nắng tươi
em trả hoa hồng thắm
chỉ xin….mỗi anh thôi
3 comments Tháng Một 12, 2007
Đêm vắng anh
em cần mẫn làm thơ…
hơi thở đứt đoạn mỗi đêm về vắng anh
tưởng rằng là rất dễ
vì bên kia, anh vẫn ngồi đọc tờ tạp chí quen thuộc
bàn tay gầy guộc
lướt trên phím đàn mê say
anh chẳng hay
em bên này khó nhọc trong giấc mơ
khi linh hồn và thể xác không hòa hợp
đôi mắt và những giọt lệ chẳng hề khớp
em trở mình răng rắc
hồn đứt thành ba bốn đoạn
bay tứ tán
chiếc gối trở thành quen thuộc hơn anh
ôi
những bài thơ bỏ ngỏ
vị trí nằm ở góc thờ ơ đâu đó
vì tờ tạp chí hấp dẫn hơn
tiếng đàn dễ chịu hơn những lời trách móc….
và em khóc….
13 comments Tháng Một 9, 2007
Em và vàng thu cúc…
em yêu anh khi cúc chưa kịp vàng
ngái ngủ, ngây thơ…
hoa chưa vàng nơi ngõ…
em đã nhuộm vàng lòng anh
hoa ngả màu hao hanh
em gầy hao cuối phố
xiêu xiêu đổ trên những luống tình hoa
bài hát mãi ngân nga..
“hoa có vàng nơi ấy”
để giờ đây “những đám mây sưng tấy”
em ngây ngấy…buồn
em trở mình trong vàng hoa cúc dại
chợt thấy mình lẻ bóng bâng khuâng
nắng đổ anh xuống thật gần
mà em…không bắt được
gió thổi ngược
hoa ướt đầm sương thu….
3 comments Tháng Một 5, 2007
…
buồn không anh? lửa nồng nàn đã tắt
những bước chân chẳng níu giữ chi
hoa vẫn vàng, lá xanh ngăn ngắt
con đường ngậm ngùi nhìn ánh mắt ra đi
buồn không anh, lệ dường hóa đá
em khóc ngược anh biết không anh?
đôi mắt ấy giờ đây là chiếc lá
chớp hàng mi, lá rụng tiếng không đành…
buồn không anh, không còn ngơ ngẩn nữa
những dại khờ thay bằng những xiêm y
thay áo mới-bình yên và điềm tĩnh
vì em là em của buổi phân ly…
1 comment Tháng Một 5, 2007